庭中月色皎然,触景成咏

清代 黄锡朋
崦嵫匿朱晖,阶轩光已浮。举目见明月,皓尔层氛收。 圆魄涵山河,隐隐形可求。所悲东溟枯,须臾改蓬丘。 未识此中影,亦如人世不。何从叩青霄,瞻望聊淹留。 但觉盈复亏,盛满终为忧。
yān zhū huī   jiē xuān guāng jiàn míng yuè   hào ěr céng fēn shōu
yuán hán shān   yǐn yǐn xíng qiú suǒ bēi dōng míng   gǎi péng qiū
wèi shí zhōng yǐng   rén shì cóng kòu qīng xiāo   zhān wàng liáo yān liú
dàn jué yíng kuī   chéng mǎn zhōng wèi yōu