听雨亭

宋代 释慧空
我行台雁之中途,一年两憩安公庐。 不知昔人去此远,但见水石清而虚。 向来破读有则语,悬水潇潇日夜举。 道人似欲暗投明,故立此亭名听雨。 客如镜清老更痴,入流截流谁得知。 愿公竹扉且常启,我或发兴来无时。
xíng tái yàn zhī zhōng   nián liǎng ān gōng  
zhī rén yuǎn   dàn jiàn shuǐ shí qīng ér  
xiàng lái yǒu   xuán shuǐ xiāo xiāo  
dào rén shì àn tóu míng   tíng míng tīng  
jìng qīng lǎo gēng chī   liú jié liú shuí zhī  
yuàn gōng zhú fēi qiě cháng   huò xīng lái shí