听寓上人弹琴

清代 庞垲
肃肃日初出,鸟雀寂不鸣。上人理真性,拂弦奏古声。 声古神亦穆,冷冷发孤清。乍疑千万山,逼向户牖生。 又如秋月下,徐闻溪水行。冥激有殊致,历落难强名。 座客斋所向,恬澹以为情。曲终而指歇,音响仍未停。
chū chū   niǎo què míng shàng rén zhēn xìng   xián zòu shēng
shēng shén   lěng lěng qīng zhà qiān wàn shān   xiàng yǒu shēng
yòu qiū yuè xià   wén shuǐ xíng míng yǒu shū zhì   luò nàn qiáng míng
zuò zhāi suǒ xiàng   tián dàn wéi qíng zhōng ér zhǐ xiē   yīn xiǎng réng wèi tíng