听雨

宋代 谢翱
山厨压炊烟,野雨起薄莫。孤客卧空床,不识门前路。 回风已若休,入壑忽如赴。荒林啼鬼车,往往不见处。 邻翁起厌胜,咒作禹馀步。听雨杂咒声,起歌助其语。 咒静雨亦止,还眠向窗曙。
shān chú chuī yān   báo kōng chuáng   shí mén qián    
huí fēng ruò xiū   huāng lín guǐ chē wǎng   wǎng jiàn chù    
lín wēng shèng   zhòu zuò tīng zhòu shēng   zhù    
zhòu jìng zhǐ   hái mián xiàng chuāng shǔ