听雨

宋代 方岳
竹斋眠听雨,梦裹长青苔。 门寂山相对,身閒鸟不猜。 客应嫌酒尽,花却为诗开。 莫下帘尤好,恐好云徃来。
zhú zhāi mián tīng   mèng guǒ cháng qīng tái  
mén shān xiāng duì   shēn xián niǎo cāi  
yīng xián jiǔ jǐn   huā què wèi shī kāi  
xià lián yóu hǎo   kǒng hǎo yún wǎng lái