听徐雪江琴

宋代 汪元量
徐卿寒夜弹玉琴,冻云妒月波澄阴。 海上神峰削幽翠,十二楼前玉妃坠。 湘娥素女相对泣,翠竹苍梧泪痕湿。 幽兰不香蕙花死,千愁万怨青枫里。 风敲叶脱雨如啸,百鸟喧啾孤凤叫。 老龙吐珠亦洒洒,山鬼摇闩走堂下。 徐卿徐卿且停手,呼儿割鸡酌春酒。 曲高调古人不识,侧耳西楼咽筝笛。
qīng hán dàn qín   dòng yún yuè chéng yīn  
hǎi shàng shén fēng xuē yōu cuì   shí èr lóu qián fēi zhuì  
xiāng é xiāng duì   cuì zhú cāng lèi hén shī 湿  
yōu lán xiāng huì huā   qiān chóu wàn yuàn qīng fēng  
fēng qiāo tuō xiào   bǎi niǎo xuān jiū fèng jiào  
lǎo lóng zhū   shān guǐ yáo shuān zǒu táng xià  
qīng qīng qiě tíng shǒu   ér zhuó chūn jiǔ  
gāo diào rén shí   ěr 西 lóu yàn zhēng