听谭师弹琴

唐代 王质
君不能百步洪中裂横竹,一声吹入秋天绿。巨鱼鼓舞碎明珠,白浪轩昂动浮玉。 又不能多景楼上吹飞鸿,哀弦欲断沧浪风。徘徊舟子驻不进,江妃出听烟溟濛。 不知何处得此薰风琴,元龙六尺含苍云。恐是峄山孤峰绝顶上,万岁不老之寒根。 道人两手提天机,中有妙法无人知。风颠雨急倏来往,雨收风定游丝飞。 欲下不下窥鱼鸥,忽前忽后回波舟。恍惚浮云捲天宇,错落万点飞星流。 世间万法总非真,况此假合非天成。匣琴不出手无声,袖手不弹琴不鸣。 此琴此手两无与,问君广陵贺若从何去。王子有琴谁复传,无徽无轸亦无弦。 若人解得非耳听,为君试作无手弹。
jūn néng bǎi hóng zhōng liè héng zhú   shēng chuī qiū tiān 绿 suì míng zhū   bái làng xuān áng dòng
yòu néng duō jǐng lóu shàng chuī fēi hóng 鸿   āi xián duàn cāng làng fēng pái huái zhōu zhù jìn   jiāng fēi chū tīng yān míng méng
zhī chǔ xūn fēng qín   yuán lóng liù chǐ hán cāng yún kǒng shì shān fēng jué dǐng shàng   wàn suì lǎo zhī hán gēn
dào rén liǎng shǒu tiān   zhōng yǒu miào rén zhī fēng diān shū lái wǎng   shōu fēng dìng yóu fēi
xià xià kuī ōu   qián hòu huí zhōu huǎng yún juǎn tiān   cuò luò wàn diǎn fēi xīng liú
shì jiān wàn zǒng fēi zhēn   kuàng jiǎ fēi tiān chéng xiá qín chū shǒu shēng   xiù shǒu tán qín míng
qín shǒu liǎng   wèn jūn guǎng 广 líng ruò cóng wáng yǒu qín shuí chuán   huī zhěn xián
ruò rén jiě de fēi ěr tīng   wèi jūn shì zuò shǒu dàn