聽譚師彈琴

唐代 王質
君不能百步洪中裂橫竹,一聲吹入秋天綠。巨魚鼓舞碎明珠,白浪軒昂動浮玉。 又不能多景樓上吹飛鴻,哀弦欲斷滄浪風。徘徊舟子駐不進,江妃出聽煙溟濛。 不知何處得此薰風琴,元龍六尺含蒼雲。恐是嶧山孤峰絕頂上,萬歲不老之寒根。 道人兩手提天機,中有妙法無人知。風顛雨急倏來往,雨收風定遊絲飛。 欲下不下窺魚鷗,忽前忽後回波舟。恍惚浮雲捲天宇,錯落萬點飛星流。 世間萬法總非真,況此假合非天成。匣琴不出手無聲,袖手不彈琴不鳴。 此琴此手兩無與,問君廣陵賀若從何去。王子有琴誰復傳,無徽無軫亦無弦。 若人解得非耳聽,為君試作無手彈。
jūn néng bǎi hóng zhōng liè héng zhú   shēng chuī qiū tiān suì míng zhū   bái làng xuān áng dòng
yòu néng duō jǐng lóu shàng chuī fēi hóng   āi xián duàn cāng làng fēng pái huái zhōu zhù jìn   jiāng fēi chū tīng yān míng méng
zhī chǔ xūn fēng qín   yuán lóng liù chǐ hán cāng yún kǒng shì shān fēng jué dǐng shàng   wàn suì lǎo zhī hán gēn
dào rén liǎng shǒu tiān   zhōng yǒu miào rén zhī fēng diān shū lái wǎng   shōu fēng dìng yóu fēi
xià xià kuī ōu   qián hòu huí zhōu huǎng yún juǎn tiān   cuò luò wàn diǎn fēi xīng liú
shì jiān wàn zǒng fēi zhēn   kuàng jiǎ fēi tiān chéng xiá qín chū shǒu shēng   xiù shǒu tán qín míng
qín shǒu liǎng   wèn jūn guǎng líng ruò cóng wáng yǒu qín shuí chuán   huī zhěn xián
ruò rén jiě de fēi ěr tīng   wèi jūn shì zuò shǒu dàn