听鹊寄家人

宋代 曾巩
鹊声喳喳宁有知,家人听鹊占归期。 物情固不等人事,尔意自惊思别离。 秋花粲粲正可爱,黄菊芙蓉开满枝。 春枫千树变颜色,远水静照红霞衣。 梧桐杨柳岂知数,沙步露冷银床欹。 新黄暗绿各自媚,烂漫未减春风时。 谁言秋物不可赏,人意自移随盛衰。 山田正冷酒味美,禾黍半收鸡雁肥。 霜梨野栗处处有,雪蜜荐口清香随。 乡园物物可想见,我意只随魂梦飞。 家人未用占鹊语,应到归时春亦归。
què shēng chā cha níng yǒu zhī   jiā rén tīng què zhàn guī  
qíng děng rén shì   ěr jīng bié  
qiū huā càn càn zhèng ài   huáng róng kāi mǎn zhī  
chūn fēng qiān shù biàn yán   yuǎn shuǐ jìng zhào hóng xiá  
tóng yáng liǔ zhī shù   shā lěng yín chuáng  
xīn huáng àn 绿 mèi   làn màn wèi jiǎn chūn fēng shí  
shuí yán qiū shǎng   rén suí shèng shuāi  
shān tián zhèng lěng jiǔ wèi měi   shǔ bàn shōu yàn féi  
shuāng chù chù yǒu   xuě jiàn kǒu qīng xiāng suí  
xiāng yuán xiǎng jiàn   zhǐ suí hún mèng fēi  
jiā rén wèi yòng zhàn què   yīng dào guī shí chūn guī