听琴

唐代 王元
拂尘开素匣,有客独伤时。古调俗不乐,正声君自知。 寒泉出涧涩,老桧倚风悲。纵有来听者,谁堪继子期。
chén kāi xiá   yǒu shāng shí diào   zhèng shēng jūn zhī
hán quán chū jiàn   lǎo guì fēng bēi zòng yǒu lái tīng zhě   shuí kān