聽琴
拂塵開素匣,有客獨傷時。古調俗不樂,正聲君自知。
寒泉出澗澀,老檜倚風悲。縱有來聽者,誰堪繼子期。
fú
拂
chén
塵
kāi
開
sù
素
xiá
匣
,
yǒu
有
kè
客
dú
獨
shāng
傷
shí
時
。
。
gǔ
古
diào
調
sú
俗
bù
不
lè
樂
,
zhèng
正
shēng
聲
jūn
君
zì
自
zhī
知
。
。
hán
寒
quán
泉
chū
出
jiàn
澗
sè
澀
,
lǎo
老
guì
檜
yǐ
倚
fēng
風
bēi
悲
。
。
zòng
縱
yǒu
有
lái
來
tīng
聽
zhě
者
,
shuí
誰
kān
堪
jì
繼
zǐ
子
qī
期
。
。