听琴

宋代 郑思肖
洋洋盈耳间,一派水潺潺。意不随声尽,心应与物闲。 宿云穿窦出,飞鸟御风还。却喜无人识,支颐看远山。
yáng yáng yíng ěr jiān   pài shuǐ chán chán suí shēng jǐn xīn   yīng xián    
宿 yún chuān 穿 dòu chū   fēi niǎo fēng hái què rén shí zhī   kàn yuǎn shān