聽琴

宋代 鄭思肖
洋洋盈耳間,一派水潺潺。意不隨聲盡,心應與物閒。 宿雲穿竇出,飛鳥御風還。卻喜無人識,支頤看遠山。
yáng yáng yíng ěr jiān   pài shuǐ chán chán suí shēng jǐn xīn   yīng xián    
宿 yún chuān 穿 dòu chū   fēi niǎo fēng hái què rén shí zhī   kàn yuǎn shān