亭前柳

宋代 朱雍
伫立东风里,放纤手、净试梅妆。眉晕轻轻画,远山长。添新恨,更凄凉。 尝忆得、驿亭人别后,寻春去、尽是幽香。归路临清浅,在寒塘。同水月,照虚廊。
zhù dōng fēng   fàng qiàn shǒu jìng shì méi zhuāng méi yūn qīng qīng huà   yuǎn shān cháng tiān xīn hèn   gèng liáng
cháng 驿 tíng rén bié hòu   xún chūn jìn shì yōu xiāng guī lín qīng qiǎn   zài hán táng tóng shuǐ yuè   zhào láng