亭前柳

宋代 朱雍
佇立東風裡,放縴手、淨試梅妝。眉暈輕輕畫,遠山長。添新恨,更淒涼。 嘗憶得、驛亭人別後,尋春去、儘是幽香。歸路臨清淺,在寒塘。同水月,照虛廊。
zhù dōng fēng   fàng qiàn shǒu jìng shì méi zhuāng méi yūn qīng qīng huà   yuǎn shān cháng tiān xīn hèn   gèng liáng
cháng tíng rén bié hòu   xún chūn jìn shì yōu xiāng guī lín qīng qiǎn   zài hán táng tóng shuǐ yuè   zhào láng