听江十诵食鲙诗戏简圣俞

宋代 刘敞
长安贫客食无鱼,浩歌弹铗归来乎。主人聆歌知客意,酌酒买鱼相与醉。 一鱼百金不可偿,操刀作鲙挥雪霜。鳞分骨解珠玉光,举盘引箸丝线长。 楚饭彫胡香且洁,吴羹入口如沃雪。主欢赋诗客称寿,裂简摇毫落寒月。 我亦羁旅秋萧条,思鲈回首江汉遥。过门大嚼取快意,咏诗忘味如闻韶。 君若乘风驾沧海,更鲙长鲸且相待。
cháng ān pín shí   hào dàn jiá guī lái zhǔ rén líng zhī   zhuó jiǔ mǎi xiāng zuì
bǎi jīn cháng   cāo dāo zuò kuài huī xuě shuāng lín fēn jiě zhū guāng   pán yǐn zhù xiàn 线 zhǎng
chǔ fàn diāo xiāng qiě jié   gēng kǒu xuě zhǔ huān shī chēng shòu 寿   liè jiǎn yáo háo luò hán yuè
qiū xiāo tiáo   huí shǒu jiāng hàn yáo guò mén jué kuài   yǒng shī wàng wèi wén sháo
jūn ruò chéng fēng jià cāng hǎi   gèng kuài cháng jīng qiě xiāng dài