听姜伯惠父弹琴擘阮

元代 赵孟頫
姜子早闻道,澹然遗世荣。蓺花有生意,焚香无俗情。 时抱琴与阮,弹作松风声。畴昔江湖间,久巳知子名。 安知十年后,一笑成合并。是邦山水秀,照人肌骨清。 愿子石泉上,为鼓一再行。因之洗吾耳,遂欲濯尘缨。
jiāng zi zǎo wén dào   dàn rán shì róng huā yǒu shēng fén   xiāng qíng    
shí bào qín ruǎn   dàn zuò sōng fēng shēng chóu jiāng jiān jiǔ   zhī zi míng    
ān zhī shí nián hòu   xiào chéng bìng shì bāng shān shuǐ xiù zhào   rén qīng    
yuàn shí quán shàng   wèi zài xíng yīn zhī ěr suì   zhuó chén yīng