停帆

宋代 赵师秀
舟过梢人屋,停帆去未能。 野梅皆是刺,滩水不为冰。 里数讹难准,官称俗可憎。 欲登岩石坐,有吏复无朋。
zhōu guò shāo rén   tíng fān wèi néng
méi jiē shì   tān shuǐ wéi bīng
shù é nán zhǔn   guān chēng zēng
dēng yán shí zuò   yǒu péng