题南岳铨德观秋声轩

宋代 曾几
月明雁叫远,露下蝉号寒。 幽幽草虫泣,索索梧叶乾。 愁人知秋早,听此良独难。 竹君南北美,佩服青琅玕。 天风一披拂,庭宇声珊珊。 灵宫荫老樾,别馆如深山。 心净鉴止水,眼明揖千竿。 虚籁自然奏,有琴不须弹。 世议大可厌,市声无少閒。 不如听君语,竟日帘垂间。
yuè míng yàn jiào yuǎn   xià chán hào hán  
yōu yōu cǎo chóng   suǒ suǒ qián  
chóu rén zhī qiū zǎo   tīng liáng nán  
zhú jūn nán běi měi   pèi qīng láng gān  
tiān fēng   tíng shēng shān shān  
líng gōng yīn lǎo yuè   bié guǎn shēn shān  
xīn jìng jiàn zhǐ shuǐ   yǎn míng qiān gān 竿  
lài rán zòu   yǒu qín dàn  
shì yàn   shì shēng shǎo xián  
tīng jūn   jìng lián chuí jiān