題南嶽銓德觀秋聲軒

宋代 曾幾
月明雁叫遠,露下蟬號寒。 幽幽草蟲泣,索索梧葉乾。 愁人知秋早,聽此良獨難。 竹君南北美,佩服青琅玕。 天風一披拂,庭宇聲珊珊。 靈宮蔭老樾,別館如深山。 心淨鑒止水,眼明揖千竿。 虛籟自然奏,有琴不須彈。 世議大可厭,市聲無少閒。 不如聽君語,竟日簾垂間。
yuè míng yàn jiào yuǎn   xià chán hào hán  
yōu yōu cǎo chóng   suǒ suǒ qián  
chóu rén zhī qiū zǎo   tīng liáng nán  
zhú jūn nán běi měi   pèi qīng láng gān  
tiān fēng   tíng shēng shān shān  
líng gōng yīn lǎo yuè   bié guǎn shēn shān  
xīn jìng jiàn zhǐ shuǐ   yǎn míng qiān gān 竿  
lài rán zòu   yǒu qín dàn  
shì yàn   shì shēng shǎo xián  
tīng jūn   jìng lián chuí jiān