题墨溪桥

元代 梁寅
黄花之高峰,削玉凌青霄。墨溪如苔峡,曲折架以螮蝀百尺之飞桥。 乃有逸人张与黄,结庐其侧相与放旷而逍遥。园绮非陋汉,巢由岂忘尧。 吾但爱此清泠水,濯缨鼓枻夕复朝。虎溪松风鸣石窍,香炉烟彩腾山椒。 恍然若在匡庐下,云入衣袖神飘飘。溪流可鉴分妍蚩,照之谁云白为缁。 教儿兼学王右军,日以墨溪供墨池。岂无题桥磊砢士,访隐蹀躞溪之湄。 拂石横琴,瞰流咏诗。明月自至,如相与期。或时临风酌醽醁,醉眠苍苔歌紫芝。 紫芝歌罢心自怡,遐聣六合间,何物劳我思。蔓草绿靡靡,乱石白离离。 游鱼不复惊,狎鸥能我随。共谈留侯黄石事,人生乐在心相知。
huáng huā zhī gāo fēng   xuē líng qīng xiāo tái xiá   zhé jià dōng bǎi chǐ zhī fēi qiáo    
nǎi yǒu rén zhāng huáng   jié xiāng fàng kuàng ér xiāo yáo yuán fēi lòu hàn cháo   yóu wàng yáo    
dàn ài qīng líng shuǐ   zhuó yīng cháo sōng fēng míng shí qiào xiāng   yān cǎi téng shān jiāo    
huǎng rán ruò zài kuāng xià   yún xiù shén piāo piāo liú jiàn fēn yán chī zhào   zhī shuí yún bái wèi    
jiào ér jiān xué wáng yòu jūn   gōng chí qiáo lěi luǒ shì fǎng   yǐn 访 dié xiè zhī méi    
shí héng qín   kàn liú yǒng shī míng yuè zhì   xiāng huò shí lín fēng zhuó líng zuì mián   cāng tái zhī      
zhī xīn   xiá liù jiān   láo màn cǎo 绿 luàn   shí bái    
yóu jīng   xiá ōu néng suí gòng tán liú hòu huáng shí shì rén   shēng zài xīn xiāng zhī