題墨溪橋

元代 梁寅
黃花之高峰,削玉凌青霄。墨溪如苔峽,曲折架以螮蝀百尺之飛橋。 乃有逸人張與黃,結廬其側相與放曠而逍遙。園綺非陋漢,巢由豈忘堯。 吾但愛此清泠水,濯纓鼓枻夕復朝。虎溪松風鳴石竅,香爐煙彩騰山椒。 恍然若在匡廬下,雲入衣袖神飄飄。溪流可鑑分妍蚩,照之誰雲白為緇。 教兒兼學王右軍,日以墨溪供墨池。豈無題橋磊砢士,訪隱蹀躞溪之湄。 拂石橫琴,瞰流詠詩。明月自至,如相與期。或時臨風酌醽醁,醉眠蒼苔歌紫芝。 紫芝歌罷心自怡,遐聣六合間,何物勞我思。蔓草綠靡靡,亂石白離離。 游魚不復驚,狎鷗能我隨。共談留侯黃石事,人生樂在心相知。
huáng huā zhī gāo fēng   xuē líng qīng xiāo tái xiá   zhé jià dōng bǎi chǐ zhī fēi qiáo    
nǎi yǒu rén zhāng huáng   jié xiāng fàng kuàng ér xiāo yáo yuán fēi lòu hàn cháo   yóu wàng yáo    
dàn ài qīng líng shuǐ   zhuó yīng cháo sōng fēng míng shí qiào xiāng   yān cǎi téng shān jiāo    
huǎng rán ruò zài kuāng xià   yún xiù shén piāo piāo liú jiàn fēn yán chī zhào   zhī shuí yún bái wèi    
jiào ér jiān xué wáng yòu jūn   gōng chí qiáo lěi luǒ shì fǎng   yǐn dié xiè zhī méi    
shí héng qín   kàn liú yǒng shī míng yuè zhì   xiāng huò shí lín fēng zhuó líng zuì mián   cāng tái zhī      
zhī xīn   xiá liù jiān   láo màn cǎo luàn   shí bái    
yóu jīng   xiá ōu néng suí gòng tán liú hòu huáng shí shì rén   shēng zài xīn xiāng zhī