题墨梅风烟雪月水石兰竹八轴

宋代 姚勉
清晨有客南昌来,袖出数幅春风梅。 芳根不种生绡上,安得的皪霜葩开。 霜葩能开不能谢,始信笔端生造化。 细看入趣直欲攀,亦复不知梢是画。 迎风冷笑斜窥檐,披烟淡竚拖轻缣。 丰腴略带清晓雪,疎瘦半横初夜蟾。 根栖怪石增奇绝,倒影寒溪照清洁。 斜枝兰外侣幽姿,冷蕊竹间标劲节。 超然笔法无糁尘,正欹仰俯态逼真。 几回卷轴却复展,生意不穷看转新。 只看幽韵自堪玩,莫道无香真可叹。 清香已在杳默中,暗起芬芳浮鼻观。 平生爱梅如爱贤,恨无好句模幽妍。 看君此画得天趣,妙写无声诗八篇。 吾闻古来能画者,画马胸中有全马。 君应满腹皆梅花,不尔安能笔潇洒。 想君家住西山边,万梅谷中庐数椽。 月宵携筇雪着屐,坐石瞰水窥风烟。 纫兰傲竹今几年,餐香换骨身可仙。 凝神吮墨淡一扫,不觉笔下花真传。 叹予自爱冰玉干,久藏一幅鹅溪绢。 请君为作雪中百花头上开,挂我壁间供客看。
qīng chén yǒu nán chāng lái   xiù chū shù chūn fēng méi  
fāng gēn zhǒng shēng xiāo shàng   ān de shuāng kāi  
shuāng néng kāi néng xiè   shǐ xìn duān shēng zào huà  
kàn zhí pān   zhī shāo shì huà  
yíng fēng lěng xiào xié kuī yán   yān dàn zhù tuō qīng jiān  
fēng lüè dài qīng xiǎo xuě   shū shòu bàn héng chū chán  
gēn guài shí zēng jué   dào yǐng hán zhào qīng jié  
xié zhī lán wài yōu 姿   lěng ruǐ zhú jiān biāo jìn jié  
chāo rán sǎn chén   zhèng yǎng tài zhēn  
huí juàn zhóu què zhǎn   shēng qióng kàn zhuǎn xīn  
zhǐ kàn yōu yùn kān wán   dào xiāng zhēn tàn  
qīng xiāng zài yǎo zhōng   àn fēn fāng guān  
píng shēng ài méi ài xián   hèn hǎo yōu yán  
kàn jūn huà tiān   miào xiě shēng shī piān  
wén lái néng huà zhě   huà xiōng zhōng yǒu quán  
jūn yīng mǎn jiē méi huā   ěr ān néng xiāo  
xiǎng jūn jiā zhù 西 shān biān   wàn méi zhōng shù chuán  
yuè xiāo xié qióng xuě zhe   zuò shí kàn shuǐ kuī fēng yān  
rèn lán ào zhú jīn nián   cān xiāng huàn shēn xiān  
níng shén shǔn dàn sǎo   jué xià huā zhēn chuán  
tàn ài bīng gàn   jiǔ cáng é juàn  
qǐng jūn wéi zuò xuě zhōng bǎi huā tou shàng kāi   guà jiān gōng kàn