题马鲜梅鲜于枢长歌真迹后为詹侍御明甫赋

明代 王世贞
詹家琪树五百年,色压万卉当春先。根如铁龙蕊如玉,能使石壁增清妍。 马儿丹青得父笔,为梅传神神颇全。当时主人大好事,遍乞虞揭诸名篇。 伯机一书独遒发,与图三绝嗣郑虔。老梅枯死圃亦废,此卷一分沈虞渊。 仍孙侍御出按部,夜有光怪腾奎躔。不知何人致此卷,捧视绝倒几成颠。 延津剑合犹化去,合浦珠返宁天然。归陈祖庙集子姓,天球大训不敢前。 金华山头紫郁浡,鳌溪水脚青潺湲。故家何必问乔木,五尺绢素高摩天。 他时努力效鼎实,与子别结千秋缘。
zhān jiā shù bǎi nián   wàn huì dāng chūn xiān gēn tiě lóng ruǐ néng   shǐ shí 使 zēng qīng yán    
ér dān qīng   wèi méi chuán shén shén quán dāng shí zhǔ rén hǎo shì biàn   jiē zhū míng piān    
shū qiú   sān jué zhèng qián lǎo méi fèi   juǎn fēn shěn yuān    
réng sūn shì chū àn   yǒu guāng guài téng kuí chán zhī rén zhì juǎn pěng   shì jué dǎo chéng diān    
yán jīn jiàn yóu huà   zhū fǎn níng tiān rán guī chén miào xìng tiān   qiú xùn gǎn qián    
jīn huà shān tóu   áo shuǐ jiǎo qīng chán yuán jiā wèn qiáo   chǐ juàn gāo tiān    
shí xiào dǐng shí   zi bié jié qiān qiū yuán