题绿阴堂

宋代 黄公度
万里炎荒一草亭,微官挽我落南溟。 谁栽古木围空翠,为翦卑枝纳远青。 风雨半天秋缩瑟,江湖满地客伶俜。 日长吏散无公事,欹枕看书门昼扃。
wàn yán huāng cǎo tíng   wēi guān wǎn luò nán míng  
shuí zāi wéi kōng cuì   wèi jiǎn bēi zhī yuǎn qīng  
fēng bàn tiān qiū suō   jiāng mǎn líng pīng  
zhǎng sàn gōng shì   zhěn kàn shū mén zhòu jiōng