题鲁山温泉

宋代 晁冲之
平生耳熟闻骊山,梦寐不到临潼关。当年太液金井碧,温泉宛在关山间。 忆昔君来必十月,骑玉花骢带风雪。太真独侍沐浴边,鲸甲龙鳞影清绝。 五十年升平一迷,却驱万骑出关西。自为前朝同祸水,翻令后代异廉溪。 君不见汝海之南鲁山左,亦有此泉名不播。征夫问路说汤头,可怜是亦陈惊坐。
píng shēng ěr shú wén shān   mèng mèi dào lín tóng guān dāng nián tài jīn jǐng wēn   quán wǎn zài guān shān jiān    
jūn lái shí yuè   huā cōng dài fēng xuě tài zhēn shì biān jīng   jiǎ lóng lín yǐng qīng jué    
shí nián shēng píng   què wàn chū guān 西 wèi qián cháo tóng huò shuǐ fān   lìng hòu dài lián    
jūn jiàn hǎi zhī nán shān zuǒ   yǒu quán míng zhēng wèn shuō tāng tóu   lián shì chén jīng zuò