题庐山图

明代 文徵明
壮哉庐山天下奇,瀑流千丈江瀰瀰。何人巨笔写奇秀,欧公昔赠刘君词。 蒐玄抉怪轹万象,万古直与山争驰。莆田先生山泽姿,壮节五老同崔嵬。 名通仕版偶服吏,癖在泉石终难医。高堂束绢风披披,令我扫笔为嵚崎。 飞桥细路缘翠壁,偃松绝壑临苍坻。已拟先生谢幼舆,故著逸士泉之湄。 就中有理未可说,却被石翁加品题。惟翁自有王维笔,谓我解画欧公诗。 由来绝倡不可和,况此粉墨那容追。秪应披雾见突兀,庶此峻拔如吾师。 吾师真是刘凝之,我视六一无能为。凝之不作六一远,此诗此画谁当知。
zhuàng zāi shān tiān xià   liú qiān zhàng jiāng rén xiě xiù ōu   gōng zèng liú jūn    
sōu xuán jué guài wàn xiàng   wàn zhí shān zhēng chí tián xiān sheng shān zhuàng 姿   jié lǎo tóng cuī wéi    
míng tōng shì bǎn ǒu   zài quán shí zhōng nán gāo táng shù juàn fēng lìng   sǎo wèi qīn    
fēi qiáo yuán cuì   yǎn sōng jué lín cāng chí xiān sheng xiè yòu   zhù shì quán zhī méi    
jiù zhōng yǒu wèi shuō   què bèi shí wēng jiā pǐn wéi wēng yǒu wáng wéi wèi   jiě huà ōu gōng shī    
yóu lái jué chàng   kuàng fěn róng zhuī zhī yìng jiàn shù   jùn shī    
shī zhēn shi liú níng zhī   shì liù néng wéi níng zhī zuò liù yuǎn   shī huà shuí dāng zhī