题陆宽瘦竹卷

明代 李东阳
江南陆郎瘦于竹,种竹城东玉河曲。 未论千尺势能长,刚道两竿轩也足。 耻随桃李斗芳腴,只共松杉伴幽独。 茅茨可奈霜雪冷,韦布不受风尘辱。 平生幽赏底须多,爱此清风不盈掬。 绝胜长安酒肉徒,醺花褷月空迷复。 近从画竹得篆法,坐对凉阴刻寒玉。 终教笔硬可通神,且赏骨多能胜肉。 江左诗翁太瘦生,墨竹篆书皆绝俗。 莫言汝瘦不如渠,好为名家继清躅。
jiāng nán láng shòu zhú   zhǒng zhú chéng dōng  
wèi lùn qiān chǐ shì néng zhǎng   gāng dào liǎng gān 竿 xuān  
chǐ suí táo dòu fāng   zhǐ gòng sōng shān bàn yōu  
máo nài shuāng xuě lěng   wéi shòu fēng chén  
píng shēng yōu shǎng duō   ài qīng fēng yíng  
jué shèng cháng ān jiǔ ròu   xūn huā shī yuè kōng  
jìn cóng huà zhú zhuàn   zuò duì liáng yīn hán  
zhōng jiào yìng tōng shén   qiě shǎng duō néng shèng ròu  
jiāng zuǒ shī wēng tài shòu shēng   zhú zhuàn shū jiē jué  
yán shòu   hǎo wèi míng jiā qīng zhú