题龙鹤菜帖

宋代 陆游
先生直玉堂,日羞太官羊。 如何梦故山,晓枕春蔬香?春蔬尚云尔,况我旧朋友。 万里一纸书,殷勤问安否。 先生高世人,独恨不早归。 坐令龙鹤菜,犹愧首阳薇。
xiān sheng zhí táng   xiū tài guān yáng  
mèng shān   xiǎo zhěn chūn shū xiāng   chūn shū shàng yún ěr   kuàng jiù péng you  
wàn zhǐ shū   yīn qín wèn ān fǒu  
xiān sheng gāo shì rén   hèn zǎo guī  
zuò lìng lóng cài   yóu kuì shǒu yáng wēi