题李竹隐山斋

宋代 陈纪
法界人寰共一邱,欲穷远目更登楼。 苍藤碧藓树容晚,凉月好风山意秋。 莎径荒寒闻鹤唳,竹丛摇落见渔舟。 一声横笛碧天暮,诗在沧波芦荻洲。
jiè rén huán gòng qiū   qióng yuǎn gèng dēng lóu  
cāng téng xiǎn shù róng wǎn   liáng yuè hǎo fēng shān qiū  
shā jìng huāng hán wén   zhú cóng yáo luò jiàn zhōu  
shēng héng tiān   shī zài cāng zhōu