題李竹隱山齋

宋代 陳紀
法界人寰共一邱,欲窮遠目更登樓。 蒼藤碧蘚樹容晚,涼月好風山意秋。 莎徑荒寒聞鶴唳,竹叢搖落見漁舟。 一聲橫笛碧天暮,詩在滄波蘆荻洲。
jiè rén huán gòng qiū   qióng yuǎn gèng dēng lóu  
cāng téng xiǎn shù róng wǎn   liáng yuè hǎo fēng shān qiū  
shā jìng huāng hán wén   zhú cóng yáo luò jiàn zhōu  
shēng héng tiān   shī zài cāng zhōu