题柳如是画像

清代 袁枚
生绡一幅红妆影,玉貌珠冠方绮领。眼波如月照人间,欲夺鸾篦须绝顶。 怀刺黄门悔误投,遗珠草草尚书收。党人碑上无双士,夫婿班中第一流。 绛云楼阁起三层,红豆花枝枯复生。班管自称诗弟子,佛香同事古先生。 勾栏院大朝廷小,红粉情多青史轻。扁舟同过黄天荡,梁家有个青楼样。 金鼓亲提妾亦能,争奈江南不出将。一朝九庙烟尘起,手握绳刀劝公死。 百年此际曷归乎?万论如今都定矣。可惜尚书寿正长,丹青攘与柳枝娘。
shēng xiāo hóng zhuāng yǐng   mào zhū guān fāng lǐng yǎn yuè zhào rén jiān   duó luán jué dǐng
huái 怀 huáng mén huǐ tóu   zhū cǎo cǎo shàng shū shōu dǎng rén bēi shàng shuāng shì   婿 bān zhōng liú
jiàng yún lóu sān céng   hóng dòu huā zhī shēng bān guǎn chēng shī   xiāng tóng shì xiān sheng
gōu lán yuàn cháo tíng xiǎo   hóng fěn qíng duō qīng shǐ qīng piān zhōu tóng guò huáng tiān dàng   liáng jiā yǒu qīng lóu yàng
jīn qīn qiè néng   zhēng nài jiāng nán chū jiàng zhāo jiǔ miào yān chén   shǒu shéng dāo quàn gōng
bǎi nián guī   wàn lùn jīn dōu dìng shàng shū shòu 寿 zhèng cháng   dān qīng rǎng liǔ zhī niáng