题刘蕡祠

明代 唐顺之
岁暮江山摇落时,客来下马入荒祠。独伤往事甚流涕,欲问遗墟不可知。 壁玉无因终易弃,龙鳞有逆竟难披。今日登科还我辈,对君颜厚更何辞。
suì jiāng shān yáo luò shí   lái xià huāng shāng wǎng shì shén liú   wèn zhī    
yīn zhōng   lóng lín yǒu jìng nán jīn dēng hái bèi duì   jūn yán hòu gèng