題劉蕡祠

明代 唐順之
歲暮江山搖落時,客來下馬入荒祠。獨傷往事甚流涕,欲問遺墟不可知。 壁玉無因終易棄,龍鱗有逆竟難披。今日登科還我輩,對君顏厚更何辭。
suì jiāng shān yáo luò shí   lái xià huāng shāng wǎng shì shén liú   wèn zhī    
yīn zhōng   lóng lín yǒu jìng nán jīn dēng hái bèi duì   jūn yán hòu gèng