题李氏维稼堂

元代 邓雅
逐末成浇风,力本化淳俗。遐思在古人,播殖维嘉谷。 斯堂俯青郊,窗户荫高木。了无尘事侵,稍喜生意足。 维时沛甘泽,良苗蔼新绿。辛勤愿有秋,饱煖更无欲。 唐虞致雍熙,巢许乐幽独。为子歌韩诗,清风起盘谷。
zhú chéng jiāo fēng   běn huà chún xiá zài rén   zhí wéi jiā
táng qīng jiāo   chuāng hu yīn gāo liǎo chén shì qīn   shāo shēng
wéi shí pèi gān   liáng miáo ǎi xīn 绿 xīn qín yuàn yǒu qiū   bǎo nuǎn gèng
táng zhì yōng   cháo yōu wèi zi hán shī   qīng fēng pán