题李如愚环山亭

元代 邓雅
太行之阳有盘谷,玉笥十里来环山。山人高风继李愿,作亭正在山之间。 两山盘回宅幽阻,一涧泓澄石可数。居人比屋乐渔樵,令族前朝列圭组。 当今天子开治平,胡为不出留斯亭。亭中佳景自可乐,秋桂弄影春兰馨。 长松亭亭间修竹,上有鹓鸾下麋鹿。兴来扫石坐清风,自拂瑶琴弹一曲。 琴弹一曲酒一壶,醉后击节歌呜呜。不须更问千钟禄,此乐人间还有无。
tài xíng zhī yáng yǒu pán   shí lái huán shān shān rén gāo fēng yuàn   zuò tíng zhèng zài shān zhī jiān
liǎng shān pán huí zhái yōu   jiàn hóng chéng shí shǔ rén qiáo   lìng qián cháo liè guī
dāng jīn tiān kāi zhì píng   wéi chū liú tíng tíng zhōng jiā jǐng   qiū guì nòng yǐng chūn lán xīn
cháng sōng tíng tíng jiān xiū zhú   shàng yǒu yuān luán xià 鹿 xīng lái sǎo shí zuò qīng fēng   yáo qín dàn
qín dàn jiǔ   zuì hòu jié gèng wèn qiān zhōng   rén jiān hái yǒu