题林良箴琴乐卷

明代 王恭
太朴日已远,希音竟谁怜。见君奏流水,邈然无徽弦。 弦中掩抑多深思,世上谁能识君意。爱客宁无沽酒资,得钱祗是修琴费。 四十年高尚不官,琴心应与道心閒。羡君布衣能自乐,知君一瓢能自宽。 兴来拂宫羽,泠然转清商。脱略徽轸外,人琴两相忘。 阴林折竹寒萧洒,暗水流冰雨飘瓦。雪海凉天落雁秋,空山腊月乌啼夜。 山妻听曲欲忘贫,稚子弄弦心亦淳。闭门不受知音赏,应似悠悠太古民。
tài piáo yuǎn   yīn jìng shuí lián jiàn jūn zòu liú shuǐ   miǎo rán huī xián
xián zhōng yǎn duō shēn   shì shàng shuí néng shí jūn ài níng jiǔ   qián zhī shì xiū qín fèi
shí nián gāo shàng guān   qín xīn yīng dào xīn xián xiàn jūn néng   zhī jūn piáo néng kuān
xīng lái gōng   líng rán zhuǎn qīng shāng tuō lüè huī zhěn wài   rén qín liǎng xiāng wàng
yīn lín zhé zhú hán xiāo   àn shuǐ liú bīng piāo xuě hǎi liáng tiān luò yàn qiū   kōng shān yuè
shān tīng wàng pín   zhì nòng xián xīn chún mén shòu zhī yīn shǎng   yīng shì yōu yōu tài mín