题灵隐寺师一上人十韵

唐代 张祜
八十空门子,深山土木骸。片衣闲自衲,单食老长斋。 道性终能遣,人情少不乖。樔枸居上院,薜荔俯层阶。 洗钵前临水,窥门外有柴。朗吟挥竹拂,高楫曳芒鞋。 迸笋斜穿坞,飞泉下喷崖。种花忻土润,拨石虑沙埋。 旧往师招隐,初临我咏怀。何当缘兴玩,更为表新牌。
shí kōng mén   shēn shān hái piàn xián   dān shí lǎo cháng zhāi
dào xìng zhōng néng qiǎn   rén qíng shǎo guāi cháo gǒu shàng yuàn   céng jiē
qián lín shuǐ   kuī mén wài yǒu chái lǎng yín huī zhú   gāo máng xié
bèng sǔn xié chuān 穿   fēi quán xià pēn zhòng huā xīn rùn   shí shā mái
jiù wǎng shī zhāo yǐn   chū lín yǒng huái 怀 dāng yuán xīng wán   gèng wéi biǎo xīn pái