题临川孝义寺壁二首 其一

宋代 孙觌
秋风袅袅转庭梧,客梦初惊一鸟呼。拣尽寒枝栖不稳,独行残夜影同孤。
qiū fēng niǎo niǎo zhuǎn tíng   mèng chū jīng niǎo jiǎn jǐn hán zhī wěn   xíng cán yǐng tóng