題臨川孝義寺壁二首 其一

宋代 孫覿
秋風裊裊轉庭梧,客夢初驚一鳥呼。揀盡寒枝棲不穩,獨行殘夜影同孤。
qiū fēng niǎo niǎo zhuǎn tíng   mèng chū jīng niǎo jiǎn jǐn hán zhī wěn   xíng cán yǐng tóng