题李立父高远楼

宋代 真德秀
君家百尺楼,近在环堵室。 室处岂不佳,暑溽厌烦郁。 著脚蹑层梯,心眼便超轶。 好风天外来,佳月云端出。 清明湛空阔,洞视了孅悉。 岂徒快登临,抑可验学术。 大哉天地心,昭然本如日。 世人庳且隘,动以私见窒。 未能脱尘凡,底处识微密。 羡君有斯楼,发以静春笔。 知崇与礼卑,二义贯于一。 独理要高明,履道贵平实。 庶几足目俱,不但窥彷佛。 工夫妙方寸,岂假身外物。 此境未昭融,此屋空突兀。 君看希圣徒,陋巷暗蓬荜。
jūn jiā bǎi chǐ lóu   jìn zài huán shì  
shì chǔ jiā   shǔ yàn fán  
zhù jiǎo niè céng   xīn yǎn biàn 便 chāo  
hǎo fēng tiān wài lái   jiā yuè yún duān chū  
qīng míng zhàn kōng kuò   dòng shì le qiān  
kuài dēng lín   yàn xué shù  
zāi tiān xīn   zhāo rán běn  
shì rén qiě ài   dòng jiàn zhì  
wèi néng tuō chén fán   chǔ shí wēi  
xiàn jūn yǒu lóu   jìng chūn  
zhī chóng bēi   èr guàn  
yào gāo míng   dào guì píng shí  
shù   dàn kuī páng  
gōng miào fāng cùn   jiǎ shēn wài  
jìng wèi zhāo róng   kōng  
jūn kàn shèng   lòu xiàng àn péng