題李立父高遠樓

宋代 真德秀
君家百尺樓,近在環堵室。 室處豈不佳,暑溽厭煩郁。 著腳躡層梯,心眼便超軼。 好風天外來,佳月雲端出。 清明湛空闊,洞視了孅悉。 豈徒快登臨,抑可驗學術。 大哉天地心,昭然本如日。 世人庳且隘,動以私見窒。 未能脫塵凡,底處識微密。 羨君有斯樓,發以靜春筆。 知崇與禮卑,二義貫於一。 獨理要高明,履道貴平實。 庶幾足目俱,不但窺彷佛。 工夫妙方寸,豈假身外物。 此境未昭融,此屋空突兀。 君看希聖徒,陋巷暗蓬蓽。
jūn jiā bǎi chǐ lóu   jìn zài huán shì  
shì chǔ jiā   shǔ yàn fán  
zhù jiǎo niè céng   xīn yǎn biàn 便 chāo  
hǎo fēng tiān wài lái   jiā yuè yún duān chū  
qīng míng zhàn kōng kuò   dòng shì le qiān  
kuài dēng lín   yàn xué shù  
zāi tiān xīn   zhāo rán běn  
shì rén qiě ài   dòng jiàn zhì  
wèi néng tuō chén fán   chǔ shí wēi  
xiàn jūn yǒu lóu   jìng chūn  
zhī chóng bēi   èr guàn  
yào gāo míng   dào guì píng shí  
shù   dàn kuī páng  
gōng miào fāng cùn   jiǎ shēn wài  
jìng wèi zhāo róng   kōng  
jūn kàn shèng   lòu xiàng àn péng