题离薋园小山

明代 王世贞
昔余陟参山,秦楚宽自坼。大小七十峰,峰峰插空碧。 纷来眩目境,独往疲足力。及乎泛洞庭,黏天四无壁。 日月涵两丸,鱼龙荡九罭。如何举武间,亦具仁智德。 泠然一蹄涔,缘以数拳石。窈窕若径庭,沿洄似无极。 步步苔误綦,时时蔓钩帻。山矾作古树,瓦松仅盈尺。 不任祖龙鞭,宁堪巨灵擘。被以涧岭名,居然无惭色。 勿归壶公袖,为我媚几席。昔觏何足奇,天地有时窄。
zhì cān shān   qín chǔ kuān chè xiǎo shí fēng fēng   fēng chā kōng    
fēn lái xuàn jìng   wǎng fàn dòng tíng nián   tiān    
yuè hán liǎng wán   lóng dàng jiǔ jiān   rén zhì    
líng rán cén   yuán shù quán shí yǎo tiǎo ruò jìng tíng yán   huí 沿 shì    
tái   shí shí màn gōu shān fán zuò shù   sōng jǐn yíng chǐ    
rèn lóng biān   níng kān líng bāi bèi jiàn lǐng míng   rán cán    
guī gōng xiù   wèi mèi gòu tiān   yǒu shí zhǎi