题李安忠画雪岸寒鸦图

元代 马臻
北风万里吹石裂,古树槎枒摧朽铁。群乌哑哑如苦饥,倦飞还向空林歇。 孤村荒寒得食远,日暮沙边啄残雪。回情诉意各有态,羡杀画师心更切。 我尝记得天随诗,至今读之长激越。妇女衣襟便佞舌,始得金笼日提挈。 老乌老乌尔身毛羽黑离离,况复人间厌尔啼。何不飞鸣丈人屋,丈人屋头春柳绿。
běi fēng wàn chuī shí liè   shù chá cuī xiǔ tiě qún juàn   fēi hái xiàng kōng lín xiē    
cūn huāng hán shí yuǎn   shā biān zhuó cán xuě huí qíng yǒu tài xiàn   shā huà shī xīn gèng qiè    
cháng de tiān suí shī   zhì jīn zhī zhǎng yuè jīn pián nìng 便 shé shǐ   jīn lóng qiè    
lǎo lǎo ěr shēn máo hēi   kuàng rén jiān yàn ěr fēi míng zhàng rén zhàng   rén tóu chūn liǔ   绿