題李安忠畫雪岸寒鴉圖

元代 馬臻
北風萬里吹石裂,古樹槎枒摧朽鐵。群烏啞啞如苦飢,倦飛還向空林歇。 孤村荒寒得食遠,日暮沙邊啄殘雪。回情訴意各有態,羨殺畫師心更切。 我嘗記得天隨詩,至今讀之長激越。婦女衣襟便佞舌,始得金籠日提挈。 老烏老烏爾身毛羽黑離離,況復人間厭爾啼。何不飛鳴丈人屋,丈人屋頭春柳綠。
běi fēng wàn chuī shí liè   shù chá cuī xiǔ tiě qún juàn   fēi hái xiàng kōng lín xiē    
cūn huāng hán shí yuǎn   shā biān zhuó cán xuě huí qíng yǒu tài xiàn   shā huà shī xīn gèng qiè    
cháng de tiān suí shī   zhì jīn zhī zhǎng yuè jīn pián nìng 便 shé shǐ   jīn lóng qiè    
lǎo lǎo ěr shēn máo hēi   kuàng rén jiān yàn ěr fēi míng zhàng rén zhàng   rén tóu chūn liǔ