题凉峰

宋代 黄公度
倚杖清秋远,弹琴白昼长。 笙箫离馆废,云木晚风凉。 往事空流水,岿心满夕阳。 相逢惜分手,珍重故人觞。
zhàng qīng qiū yuǎn   tán qín bái zhòu zhǎng  
shēng xiāo guǎn fèi   yún wǎn fēng liáng  
wǎng shì kōng liú shuǐ   kuī 岿 xīn mǎn yáng  
xiāng féng fēn shǒu   zhēn zhòng rén shāng