题琅琊山寺道标道揖二上人东峰禅室时助成此□□筑斯地

唐代 李幼卿
佛寺秋山里,僧堂绝顶边。同依妙乐土,别占净居天。 转壁千林合,归房一径穿。豁心群壑尽,骇目半空悬。 锡杖栖云湿,绳床挂月圆。经行蹑霞雨,跬步隔岚烟。 地胜情非系,言忘意可传。凭虚堪喻道,封境自安禅。 每贮归休巅,多惭爱深偏。助君成此地,一到一留连。
qiū shān   sēng táng jué dǐng biān tóng miào   bié zhàn jìng tiān
zhuǎn qiān lín   guī fáng jìng chuān 穿 huō xīn qún jǐn   hài bàn kōng xuán
zhàng yún shī 湿   shéng chuáng guà yuè yuán jīng xíng niè xiá   kuǐ lán yān
shèng qíng fēi   yán wàng chuán píng kān dào   fēng jìng ān chán
měi zhù guī xiū diān   duō cán ài shēn piān zhù jūn chéng   dào liú lián