题兰芳斋

元代 戴良
霭霭高斋暮,浮游此空林。不遣兰为友,孰可与同心。 绿艳媲秋色,紫葩摇夕阴。芳意徒自负,幽期竟安寻。 以之念身世,三叹援孤琴。猗猗不成操,岂谓无知音。
ǎi ǎi gāo zhāi   yóu kōng lín qiǎn lán wèi yǒu shú   tóng xīn    
绿 yàn qiū   yáo yīn fāng yōu   jìng ān xún    
zhī niàn shēn shì   sān tàn yuán qín chéng cāo   wèi zhī yīn