題蘭芳齋

元代 戴良
靄靄高齋暮,浮游此空林。不遣蘭為友,孰可與同心。 綠艷媲秋色,紫葩搖夕陰。芳意徒自負,幽期竟安尋。 以之念身世,三嘆援孤琴。猗猗不成操,豈謂無知音。
ǎi ǎi gāo zhāi   yóu kōng lín qiǎn lán wèi yǒu shú   tóng xīn    
yàn qiū   yáo yīn fāng yōu   jìng ān xún    
zhī niàn shēn shì   sān tàn yuán qín chéng cāo   wèi zhī yīn