题懒庵二首

宋代 刘子翚
幔亭隐沦翁,作庵更名懒, 纷纭万念繁,要以一理遣。 我衰百无长,此兴复不浅。 他时傥卜邻,心赏符二阮。
màn tíng yǐn lún wēng   zuò ān gēng míng lǎn  
fēn yún wàn niàn fán   yào qiǎn  
shuāi bǎi zhǎng   xīng qiǎn  
shí tǎng lín   xīn shǎng èr ruǎn